PCC fC League 2025 Vòng 45 – Thăng Long, 25/12/2025, có những trận bóng không chỉ được kể bằng tỷ số, mà được ghi nhớ bằng cảm xúc. Có những đội bóng không chỉ đá bằng chân, mà chơi bằng nhịp điệu, bằng cá tính, bằng tinh thần. Và có những buổi chiều cuối năm, khi Hà Nội mờ bụi trong nhịp sống hối hả, sân cỏ HMU Stadium bỗng trở thành một khán phòng đặc biệt – nơi giao hưởng cổ điển gặp Jazz ngẫu hứng, nơi Long và Hổ không chỉ đối đầu mà cùng nhau tạo nên một bản hòa âm độc nhất vô nhị. “Bản giao hưởng PCC” ra đời từ chính những khoảnh khắc như thế: rất đời, rất vui, rất bóng đá – và rất Khỏe, rất Vui, rất Hạnh phúc.
Một buổi chiều lãng đãng cuối năm, dưới cái thời tiết õng ẹo nhõng nhẽo như gái đôi mười tám đến tuổi mà chưa có anh nào đưa gấm gửi hoa, hàng nghìn hàng vạn con người chạy toán loạn như ong vỡ tổ khắp các ngả đường. Người thì vừa tan làm hết giờ hành chính là vội vã về đón con, kẻ thì tiếp tục với ca làm tiếp theo của mình. Một Hà Nội vô cùng sinh động trong trật tự.
Hòa chung không khí hối hả vội vã ấy chính là bụi mịn. Trong cái lớp mờ mờ ảo ảo như chốn bồng lai tiên cảnh ấy, thấp thoáng thò thụt những chàng trai, cô gái đang hăm hở tiến về chảo lửa HMU Stadium. Vì hôm nay là trận cuối cùng của năm, nên ai cũng muốn đến sớm, một phần cũng là do không đi nhanh thì tắc đường, đến muộn sẽ bị trừ KVH.
Điều bất ngờ nhất của những người đến sớm, đang xếp hàng chụp ảnh để bắt đầu trận đấu, thì lại nhìn thấy Chủ tịch Dr Xun – Thần đồng U50 – Vua phá lưới – Vua áo đen – Bình luận viên – Cameraman – Kẻ hủy diệt các kỷ lục… đến muộn. Và có lẽ do thoáng thấy bóng dáng của Chủ tịch hùng dũng vào sân bóng dẫn theo hàng vạn fan, nên công tác khai mào trận đấu vô cùng khẩn trương và trận đấu đã bắt đầu khi Chủ tịch còn chưa kịp xỏ giày, đành phải chấp nhận vào sân từ băng ghế dự bị.

Khai mào trận đấu cuối cùng của năm 2025
Long và Hổ gặp nhau thường xuyên và liên tục, nhưng mỗi trận đấu lại là một cảm xúc khác nhau, không trận nào giống trận nào. Mỗi thành viên như những nốt nhạc trong một bản nhạc: nếu đứng riêng lẻ ra, chỉ là chấm tròn màu đen hay trắng, cùng với cái râu thò ra quay lên hay quay xuống như con nòng nọc, trơ trọi và gần như chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng khi kết hợp lại, đứng cạnh nhau thì lại hòa hợp vô cùng. Những bản hòa âm phối khí mỗi tuần đều là độc bản, không thể bắt gặp ở nơi nào khác.
FC Long chơi như một bản giao hưởng đầy cảm xúc, mạch lạc, khoa học. Từng vị trí như những nhạc cụ đã được sắp xếp đúng chỗ, hiểu đúng vai trò của mình và chỉ việc cất lên những âm thanh riêng, tạo thành một tác phẩm trọn vẹn. Trong đó, điểm nhấn – những khúc cao trào – là tiền đạo chủ lực DrXun có bóng. Mọi sự chú ý, mọi ống kính đều hướng vào thiên tài mới được phát hiện này. Anh hoạt động như một mũi dùi cần mẫn, không hề biết mệt mỏi, dùi liên tục vào lỗ thủng hàng thủ của Hổ. Đôi khi, ngoài việc lừa đội bạn, anh còn lừa cả đồng đội, dùi cả sang sân bên cạnh khiến mọi người không khỏi hốt hoảng, tạo nên highlight của trận đấu.
Có lẽ do tầm hoạt động quá rộng của Dr Xun nên các vị trí của Long thường ít khi thay đổi, cố định và ổn định, tạo nên lối chơi nhịp nhàng, lên xuống đều đặn, khi bổng khi trầm. Nhờ vào sự cần mẫn và trì trạc trên sân (huấn luyện viên có điều thay người cũng không chịu ra), Dr Xun đều đặn ghi tên mình lên bảng tỷ số với hiệu suất rất cao: 1,06 bàn/trận, không hề thua kém bất kỳ tiền đạo nào trên thế giới. Với lối chơi như một bản sonata, khi thì mềm mại trữ tình, khi thì cao trào mãnh liệt, đội Long đã có 6 bàn thắng nhờ công của Dr Xun, Văn Nghĩa và Hồng Công – mỗi người chia nhau 2 bàn.
Trái ngược với bài vở mạch lạc, nhất quán của Long, thì Hổ lại vô cùng ngẫu hứng, sáng tạo như một tác phẩm Jazz – lối chơi đã tạo nên đặc sản của PCC League. Mỗi trận của Hổ là một đội hình khác nhau; hay cũng với những con người đó nhưng mỗi trận lại là một vị trí khác nhau; hay cũng với mỗi vị trí đó mà phong độ lại khác nhau; hay cùng một cầu thủ nhưng hôm nay thuận chân phải thì hôm sau lại thuận chân trái, có hôm liệt hai chân thì đầu lại đánh như máy khâu.
Với lối chơi theo phong cách nhạc Jazz – sáng tạo, không theo khuôn mẫu, tự do biểu đạt (hay chính là mạnh ai nấy chơi, bóng đến chân ai người ấy đá) – thì Hổ đang sở hữu số lượng cầu thủ ghi bàn “hát chích” nhiều hơn. Trận thì Văn Khiêm, Quân Bi; trận thì Hoàng Huy; trận thì Lipid; và trận này là Mạnh Cường. Và còn một điều hay nữa là đôi khi, không cần nhìn vào kết quả của trận đấu, mà chỉ cần theo dõi xem Quân Bi sau trận có lên họp báo hay không là đã rõ tình trạng thắng thua của Hổ.
Với những cảm xúc dạt dào bay bổng, khi tỷ số chuẩn bị quay về vạch xuất phát thì trọng tài DNA Long Tuấn Anh nổ còi kết thúc trận đấu, sau khi Minh Quang tặng cho Hổ một bàn khi anh tự cầm bóng sút vào gôn đội mình.
Với sự kết hợp đặc biệt chưa từng có giữa nhạc thính phòng mạch lạc, cổ điển và nhạc Jazz ngẫu hứng, sáng tạo đã tạo nên một PCC fC vô cùng độc đáo. Hàng triệu fan khi theo dõi hai đội thi đấu không khỏi mắt chữ O, mồm chữ A, thi thoảng phải bám vào thành ghế vì hốt hoảng, kinh ngạc, thấy những thứ mà cho dù có quá liều MDMA cũng không thể tưởng tượng ra.

Trận đấu kết thúc, một mùa giải mới lại chuẩn bị bắt đầu
Trận đấu cuối cùng của giải đấu đã kết thúc, để lại nhiều tiếng cười, sự tiếc nuối trên sân, nhưng quan trọng nhất là tinh thần KVH luôn được lan tỏa và duy trì. Lại một tuần hối hả nữa, nhưng sẽ trôi qua rất nhanh thôi. Và chắc chắn rằng, có những điều đặc biệt nhất, đặc sắc nhất, mới lạ nhất, bất ngờ nhất đang đón chờ tất cả những con người yêu bóng đá, yêu âm nhạc, thích những sự kết hợp mới lạ tại giải đấu Tứ Hùng PCC và đêm Gala End Year đầy yêu thương cùng bất ngờ.
Khởi thảo viết bài ca ngợi và lan toả Khoẻ Vui hạnh phúc: BS. Phổi Đức Việt
Thư kí toà soạn: Tiến sĩ Bùi Tuấn Hải (Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam) et al không cần AI
Editor-In-Chief: PGS. Ruan Thiên Tộ
Bulletin Tạp chí Bóng đá PCC fC
